Từ tên gọi cho đến đặc tính của mình, cà chua không bao giờ phản ánh sai bản chất của nó, xanh thì tất cả cùng xanh, mà đỏ thì trong ngoài đều đỏ. Thế nên để nhận biết phần ruột cà chua ra sao thì chỉ cần nhìn vào lớp vỏ bên ngoài.

Cà chua không khó đoán như các "bạn" khác, điển hình là dưa hấu: ngoài xanh trong đỏ, nhạt ngọt tùy lúc khó ai ngờ. Có người cho rằng phải được như dưa hấu thì mới gọi là khôn ngoan, vì ông bà ta vẫn có câu: "đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy" và cái gọi là "nghệ thuật sống" cần lắm sự ứng biến, đổi màu, sao cho lợi ích luôn ở bên mình.
Nhưng trong thực tế không phải ai cũng biết chừng mực của thứ "nghệ thuật" này, họ hăng say áp dụng quá nhiều để rồi trở thành những "kịch sĩ" tài ba với lớp vỏ bên ngoài không phản ánh đúng bản chất thật phần ruột bên trong. Và liệu các Sao nhà ta sẽ chọn cách trở thành cà chua hay dưa hấu ?
Khi vươn mình đạt đến tầm ngôi sao, ắt hẳn ai cũng đã sở hữu được một lượng fans kha khá. Họ yêu quý, tôn thờ thần tượng vì cho rằng đó là những tấm gương mẫu mực, tốt đẹp đủ đường. Đứng trước khán giả, nghệ sĩ luôn là những "bậc thầy" trong trong từng lời ăn tiếng nói, rạng rỡ ở mọi góc nhìn, đoan trang đến từng centimet. Quan niệm sống của Sao vẫn luôn là chuẩn mực quý giá cho biết bao người noi theo, lúc thì đặt học vấn lên làm đầu, khi thì chẳng biết cặp kè trai gái ra sao, ai được hỏi đến cũng tự nhận mình là một điển hình "thẳng thắn, ruột để ngoài da, căm ghét xảo trá, mến chuộng hòa bình, hờn trách chiến tranh..., chẳng có lời hay ý đẹp nào nằm ngoài cửa miệng của các ngôi sao.

Nhưng thường lẽ đời không mấy đơn giản như người ta vẫn tưởng, rồi cũng đến lúc quả dưa hấu bị bổ đôi để lộ ra phần ruột khác màu bên trong, và đó cũng là khi khán giả chợt tỏ tường một bản chất khác của nghệ sĩ. Sự sụp đổ hình tượng diễn ra, cũng đồng thời báo hiệu cho lớp vỏ ngoài tốt đẹp giờ đã phải sang trang. Ừ thì người ta sẽ bảo rằng "nghệ sĩ cũng như người bình thường, cũng có lúc sai lầm, có những bí mật đời tư cần được tôn trọng và “ai mà không có một quá khứ”...

Giải thích, chống chế và ngụy biện cũng đồng nghĩa với việc ta đang cố thỏa hiệp với cái xấu. Liệu sẽ thế nào nếu các bạn trẻ cho rằng chuyện "yêu nhau", quay Clip chỉ đơn giản là một “bí mật đời tư” rất đỗi bình thường, và tại sao hôm nay ta không thoải mái sống với tất cả những gì mình muốn, bất chấp đúng sai, vì chắc chắn vào một ngày nào đó, nó cũng sẽ trở thành "cái quá khứ" không đáng bận tâm như biết bao người? Tranh đấu để bảo vệ bản thân không có gì là sai, nhưng hậu quả sẽ ra sao khi cách sống của một nghệ sĩ luôn có tầm ảnh hưởng khá lớn đến các fans của mình, như kiểu bài học về cà chua hay dưa hấu?

Có những lỗi lầm mà hầu hết chúng ta đều từng va vấp, nhưng đó không phải là lý do để “bình thường hóa” mọi việc. Ngôi sao cũng là con người, nhưng nếu không có gì khác biệt thì tại sao họ lại có thể đứng vào vị trí của một ngôi sao? Chỉ đơn thuần là do vẻ ngoài bảnh bao hay một giọng hát hay trời phú? Đã chọn con đường trở thành người của công chúng, sống trong sự yêu mến và hậu đãi của khán giả, thiết nghĩ ca sĩ cũng cần thể hiện trách nhiệm ngay trong chính hành vi lối sống của mình. Có người đứng trước đám đông thì nhẹ nhàng văn thơ, thể hiện lời hay ý đẹp trong từng câu nói, để rồi phía sau hậu trường lại lộ nguyên hình dáng vẻ “bình dân”, thoải mái bỗ bã cùng “kho tàng ngôn ngữ phố phường” vốn chẳng mấy êm tai.

Đồng ý ai nóng giận mà không có lúc buộc miệng chửi thề, nhưng nếu lấy đó làm lý do bào chữa thì chẳng khác nào ta đang dạy giới trẻ: trước đám đông phải ra sức cúi đầu “dạ thưa”, nhưng đằng sau đó hãy cứ thoải mái xài “tục ngữ” cho riêng mình, nhất là với bạn bè thân thiết lại càng chẳng đáng bận tâm (?) Phát ngôn của các nghệ sĩ đôi khi cũng có thể xem là một ví dụ điển hình minh họa cho hình tượng cà chua hay dưa hấu. Tại sao những lời lẽ văn hóa không tồn tại ngay cả trên sân khấu lẫn đời thường, cũng như ý thức kiềm chế mỗi khi “hỏa bốc từng cơn”? Nếu làm được như vậy, ắt hẳn đã không phải lâm vào cảnh lộ ra những sự thật “vỏ ruột không đồng màu”.

Tuy nhiên môi trường xung quanh cũng góp phần không nhỏ khiến ca sĩ dần trở thành “kịch sĩ”. Khán giả đòi hỏi quá nhiều vào một hình tượng hoàn hảo không tì vết, chúng ta trở nên khắt khe chê trách và xé to những lỗi lầm mỗi khi họ mắc phải. Dần dà, các ngôi sao trẻ phải học cách tự tạo vỏ bọc cho mình để kịp thích nghi, trước khi có thể thay đổi được bản chất thật của phần ruột bên trong. Nếu như khán giả có thể rộng lượng hơn, biết dành thời gian đón nhận sự biến chuyển và chấp nhận những cố gắng khắc phục sai lầm, thì có lẽ nghệ sĩ đã cảm thấy dễ dàng hơn khi bộc lộ rõ cái “tôi” của bản thân và dần dần hoàn thiện nó. Cũng như trái cà chua đã chấp nhận giới thiệu “phần xanh” của mình trước để rồi dần dần tìm thấy độ chín của một cuộc đời đầy ý nghĩa.

Mỗi khi sự cố xảy ra, điều quan trọng không phải là bao che, thỏa hiệp hay mỉa mai chê trách quá đà, mà cái cốt lõi là cả khán giả và ca sĩ sẽ rút ra được bài học kinh nghiệm gì từ điều đó. Thiết nghĩ nghệ thuật sống là cách chuyển dần từ xanh sang đỏ, tự hoàn thiện chính mình, thay vì cứ mãi tìm cách đánh bóng tên tuổi, tô vẻ bề ngoài bằng những “gam màu ảo tưởng”. Liệu khi nào V-Pop mới dần chuyển sắc?
(*) Ý tưởng của bài được lấy từ "Triết lý cà chua" - Tác giả: Phương Hoa
Trung Kiên