Nói cửa hàng cho vay, cầm đồ cho sang chứ thật ra nhóm người này chỉ thuê diện tích nhỏ xíu ở những nơi gần trường đại học để dễ dàng thu hút sinh viên.
PV tiếp xúc với 2 SV đi vay tiền tại cửa hàng của C. ở đường Trần Hưng Đạo (Q.1 |
Chúng tôi vào vai đi đóng tiền lãi giùm cho người bạn tên Dũng. Lúc chúng tôi vào, có 2 SV ở ký túc xá gần đó cầm giấy tờ trên tay đang làm thủ tục vay tín chấp của C. Thấy chúng tôi, C. đón tiếp ân cần và yêu cầu 2 SV trên đi ra trước quán ngồi đợi... Sau một hồi nói chuyện, chúng tôi rút trong túi ra 350.000 đồng, đóng tiền lãi giùm cho người bạn nhưng C. không chịu viết giấy đã nhận tiền. Chúng tôi viện lý do: hoàn toàn tin tưởng C. nhưng viết giấy này chỉ để dễ về thanh toán lại với bạn thôi... Sau một hồi suy nghĩ, C. chấp nhận lấy giấy ra ghi: “Hôm nay, ngày... tháng 12 năm 2010, tôi có nhận của anh Huy 350.000 đồng”, rồi ký tên C. Khi chúng tôi rời quán, C. nói với theo: “Ngoài điểm này, tôi còn có 3 cửa hàng khác. Nếu anh có nhu cầu thì cứ đến”.
PV đang trao đổi với C... |
Theo dấu “quỷ”
Trong quá trình tìm hiểu, chúng tôi được chính những cửa hàng trên “tặng” tờ rơi in dòng chữ đậm cỡ lớn Toàn Thắng Bờm, phía dưới ghi rõ địa chỉ của 4 cửa hàng nói trên và số điện thoại bàn, di động của những người giải quyết thủ tục cho vay. Tờ rơi là chứng cứ khá thuyết phục về mối liên kết của 4 cửa hàng. Sau nhiều ngày tiếp cận, chúng tôi ghi nhận được sự liên kết khá “mật thiết” của đường dây vay tiền này: SV nào có nhu cầu đến 1 trong 4 cửa hàng trên vay tiền đều có một “ông chủ” đứng ra hướng dẫn làm thủ tục giải quyết, chi tiền. SV vay tiền ở cửa hàng nào thì đến cửa hàng đó trả tiền gốc; còn nộp tiền lãi thì đến bất kỳ cửa hàng nào trong 4 nơi trên.
... rồi đóng 350.000 đồng - tiền lãi suất cho C... |
Xem thường pháp luật
C. viết giấy nhận tiền xong, rồi đưa cho PV giữ - ảnh: Hoài Nam |
Thủ tục mà C. yêu cầu trước khi đến: Thứ nhất, người vay mang theo thẻ SV; Thứ 2, giấy xác nhận của trường việc SV trong thẻ đang theo học tại trường năm 2010; Thứ 3, viết giấy nhận tiền theo nội dung mà C. chuẩn bị sẵn. C. huênh hoang mình rất am hiểu pháp luật và lách bằng cách: yêu cầu SV viết giấy nhận tiền bán máy vi tính xách tay cho C., chứ không phải SV viết giấy vay tiền của C.. Chúng tôi thắc mắc: “Vậy tính ra lãi suất hằng tháng là 21%, vượt quá quy định của pháp luật, có thể sẽ bị công an xem xét về hành vi cho vay nặng lãi?”. C. cười đắc chí: “Tao đâu thu lãi suất tháng. Mười ngày tao thu một lần. Tao nói đây là cho vay tín chấp ngày, chứ không phải tháng. Nếu công an có đến hỏi thì đây cũng chỉ là giao dịch mua bán máy tính dân sự bình thường, đâu phải cho vay gì đâu mà sợ. Có nhiều người đến năn nỉ tao còn chưa cho vay, chứ không phải ai muốn vay là được. Sinh viên đến vay nhiều lắm nên không cần chiều chuộng gì cho mệt”. Thấy chúng tôi than phiền về lãi suất, C. nói luôn: “Ở Làng đại học Thủ Đức, nhiều bọn cho vay cắt cổ hơn nhiều, cho vay 1 triệu đồng, thu tiền lãi 40 ngàn đồng/ngày”.
C. từng tuyên bố với nhiều SV rằng, chọn nghề này phải quen biết nhiều. Đúng như C. nói, cho vay "cắt cổ" là một trong những “nghề” siêu lợi nhuận; nếu không có thế lực, quen biết thì khó mà tồn tại.
.
....Chia sẽ bài viết qua: