Chính Nga cũng không thể ngờ một ngày phải ăn gió phơi sương ngoài đường, sống kiếp bướm đêm nhục nhằn, ê chề, bị cả thiên hạ coi thường, khinh rẻ. Và giờ đây, mỗi ngày qua đi, Nga tự nhủ với lòng hai chữ “giá như” đầy nuối tiếc…
Tình đầu nhức nhối trái tim thiếu nữ
Nghe cách nói chyện của Nguyễn Thu Nga, cô gái sinh năm 1989 nhí nhảnh, vô tư, luôn thường trực nụ cười trên môi, cứ nghĩ Nga chẳng bao giờ biết đến buồn, biết khóc. Hóa ra, cô ấy cũng mau nước mắt lắm, hễ nhắc đến gia đình, hai mắt đã rưng rưng. Sinh ra trong một gia đình không phải là giàu có ở Yên Bái, nhưng Nga được bố mẹ chu cấp đầy đủ không thiếu bất kể thứ gì. Bố mẹ Nga là dân buôn bán, song không vì mê mải làm ăn mà quên mất cô con gái đang bước vào tuổi trưởng thành. Bố mẹ thường xuyên trò chuyện với con gái, có những chuyện riêng tư tuổi ô mai vướng mắc không dễ chuyện trò, bố mẹ Nga tinh tế đặt những cuốn sách giáo dục giới tính nơi đầu giường để Nga tìm hiểu. Ông bà tin tưởng giữa mình và con gái không hề có hàng rào ngăn cách, chắc chắn Nga sẽ chẳng giấu giếm bất cứ thứ gì. Nhưng, chuyện tình yêu tuổi mới lớn đâu dễ dàng tâm sự với bố mẹ. Khi trái tim thiếu nữ của cô biết rung động, mối tình đầu mãnh liệt đã kéo Nga xa rời gia đình của mình. Chỉ vì Nga sợ, mình còn ít tuổi quá, mới lớp 10 mà đã vướng vào lưới tình, chắc chắn bố mẹ sẽ không hài lòng, bố mẹ muốn Nga chuyên tâm vào học tập. Nga âm thầm yêu và điên cuồng tới mức sẵn sàng theo chàng sinh viên học giao thông vận tải đó xuống Hà Nội sống như vợ chồng. Nga bỏ bê học hành, xuống thủ đô phồn hoa sống cuộc đời làm vợ “hờ” của anh chàng mà Nga có thể sống chết.
Cô bảo, mối tình đầu đó cho cô rất nhiều, những rung cảm mạnh liệt, yêu thương tột cùng và cả những đau khổ dằn vặt không thể khỏa lấp. Với Nga, yêu và được chung sống bên chàng trai mình yêu thương, đó đã là hạnh phúc lớn lao nhất. Thế nhưng, cuộc sống “vợ chồng” trẻ chẳng thể bền vững khi đối diện với cơm áo gạo tiền. Tình yêu Nga hằng tôn thờ quay quắt trong những thiếu thốn vật chất và tới khi người yêu của Nga phải thốt lên: “Chúng mình chia tay nhé, anh quá mệt mỏi rồi”, Nga điếng người choáng váng. Nhiều khi Nga dằn vặt khi mình là gánh nặng của anh, Nga muốn anh không phải vướng bận chuyện tiền nong, không muốn nhìn thấy gương mặt rầu rĩ của anh khi đối diện với những hóa đơn tiền điện, tiền nước và hàng chục khoản tiền khác. Nga nghĩ ngây thơ nếu như mình san sẻ khó khăn, anh chàng đó sẽ quay lại với mình. Để rồi cái tát như trời giáng của anh ta in hằn năm ngón tay trên đôi má ửng hồng của Nga, Nga choàng tỉnh nhận bấy lâu nay mình quá mù quáng, tới mức vứt bỏ một gia đình hạnh phúc, vứt bỏ trường lớp, tương lai để chạy theo một kẻ toan tính, Sở Khanh. Ngay khi đang yêu Nga, hắn đã cặp kè với một người con gái khác, giàu có hơn, có thể cho hắn nhiều hơn những gì Nga dâng hiến. Và cũng từ đó, hai chữ Tình Yêu đối với Nga không còn thiêng liêng như nó vốn có. Tất cả đối với Nga là con số 0 tròn trĩnh: Không gia đình, không tình yêu, không tương lai. Nga là kẻ trắng tay bơ vơ giữa dòng đời ác nghiệt này.
Lặn lội ăn gió phơi sương
Chán nản, tuyệt vọng, không dám trở về tổ ấm bởi Nga không còn mặt mũi nào gặp lại bố mẹ - những người thân yêu nhất bị chính cô lừa dối phũ phàng. Rời ra khỏi ngôi nhà trọ của người yêu, Nga nặng nề bước trên con đường ồn ào, náo nhiệt mà nỗi cô độc, lạnh lẽo thấm buốt thấu xương. Nhìn thấy phận gái làng chơi hững hờ chờ khách trên vỉa hè, trong Nga chợ bừng lên một suy nghĩ điên rồ, mình sẽ làm gái, làm gì cũng được, miễn sao có tiền. Chưa bao giờ Nga có ý thức rõ ràng hơn lúc này về sự nhục nhã, hèn kém vì không có tiền trong tay. Nếu như Nga có tiền để trang trải cuộc sống, có lẽ Nga sẽ không mất người yêu, có lẽ đã không bị coi thường, rẻ rúng. Những suy nghĩ đó đã đưa chân Nga rẽ vào cung đường lầm lạc. Nga trở thành gái đứng đường chấp nhận những lời cay nghiệt, miệt thị của người đời.
Cuộc sống của một cô gái ít va chạm như Nga hoàn toàn thay đổi. Nó không còn màu hồng tươi sáng như cô hằng nghĩ, thay vào đó là màu xám xịt và u tối. Những đêm mùa hè oi bức, khét mùi hôi quện lẫn bụi đường, khói xe, cho tới những đêm mùa đông tê buốt, lạnh lẽo Nga phơi mình trên các tuyến đường Trần Khát Chân, Nguyễn Chí Thanh, bất chấp cái cười nhếch mép của người qua đường. Thi thoảng Nga được gọi đi hát karaoke cùng khách làng chơi. Nga kể, trong số những cách kiềm tiền của nghề này, ngồi hát với khách đơn giản, nhẹ nhàng và dễ kiếm tiền hơn cả. Nga xinh đẹp và lạnh lùng nên không ít đàn ông si mê cô. Có vị khách còn yêu Nga tới đề nghị được chu cấp đầy đủ cuộc sống của Nga, cầu xin Nga từ bỏ con đường này để sống cuộc sống bình thường. Với Nga, tình yêu đã chết cùng với mối tình đầu đau đớn, cô chẳng còn cảm xúc để yêu. Như những người con gái khác, có thể khi được một khách làng chơi để ý, dành cho chút ưu ái, họ sẽ vội vã nắm giữ, quáng quàng giữ rịt không để tuột mất “món hời”, riêng Nga không làm vậy, cô bảo cô chẳng còn gì, có chăng một chút sĩ diện, tự trọng cuối cùng còn rơi rớt, thôi đành cố gắng gìn giữ, nâng niu. Cô đã thẳng thắn từ chối, thoái thác mọi lời đề nghị của khách làng chơi đó. Đơn giản cô nghĩ mình không xứng đáng nhận được tình yêu chân thật của người đàn ông đó. Cô muốn sống sòng phẳng với cuộc đời, không muốn vay mượn bất cứ ai điều gì, đặc biệt là tình cảm.
Không giống như những cô gái đứng đường khác, khoác trên mình bộ váy áo rườm rà, lố lăng, khêu gợi để khoe tất cả những gì đẹp nhất, bắt mắt nhất trên cơ thể, Nga kín đáo, giản dị tới mức đáng kinh ngạc. Ngay cả khi đứng đường đợi khách hay đi hát karaoke cùng họ, chẳng mấy khi Nga dùng đến phấn son. Phải chăng vì nét mộc mạc đơn giản ấy mà không ít đàn ông “chết đừ đừ” trước Nga. Nhưng trái tim cô vẫn đóng chặt cửa, không để đôi chân nào đi lạc vào đó.
Và con tim đã vui trở lại
Nga không thể ngờ, ở cái nơi tưởng như cằn cỗi, khô héo và nặng nề nhất, trái tim cô lấp lánh những tình cảm mơ màng ngỡ như đã chết từ lâu. Hạnh phúc mỉm cười với cô khi bố mẹ lặn lội từ thành phố Yên Bái xuống tận trung tâm giáo dục lao động xã hội thăm con gái dại dột. Nga bật khóc nức nở trong vòng tay của bố mẹ - những người bị Nga làm cho tổn thương nặng nề nhất. Họ tha thứ cho cô, họ vẫn dang rộng vòng tay đón cô trở về sau những sai lầm cô gây ra. Bố mẹ động viên Nga rất nhiều, khiến cô vững tin trở về dù ngày trở về còn khá xa xôi.
Những ngày sống ở trung tâm, Nga đã nghĩ rất nhiều. Mỗi ngày trôi qua, mỗi khoảng khắc qua đi, với Nga sao mà quý giá thế, điều mà trước đây cô chẳng hề ý thức và nâng niu. Trước kia, không ít đàn ông vây quanh cô, có những người nhiều tiền của sẵn sàng tặng Nga những vật phẩm giá trị mà sao cô chẳng mảy may xúc động. Lạ, một ngày bất chợt, nhận được chiếc móc điện thoại có hình con thú bông xinh xắn, lòng Nga bất chợt xôn xao. Rồi liên tiếp những hoạt động đoàn thể ở trung tâm nhân dịp đón Tết Nguyên đán khiến họ xích lại gần nhau. Nga kể, hồi đó Nga tham gia đội văn nghệ chào mừng, còn anh tích cực trang trí trại cho phân khu của anh. Hai người tình cờ quen nhau, mới đầu chẳng ai dám nói chuyện nhiều, chỉ loanh quanh công việc và những câu chào hỏi xã giao vu vơ. Thư từ qua lại riết thành quen, đến ngày nào không nhận được thư nhau, lòng chợt nóng như lửa đốt. Và hình như tình yêu bắt đầu từ đó. Anh Quang – tên người đàn ông hiền lành đó luôn dành cho Nga những bất ngờ, thú vị. Quà gửi tới có khi chỉ dăm hộp sữa, gói dầu gội đầu… mà sao Nga nâng niu đến thế. Anh kể cho cô nghe cuộc đời lang bạt, giang hồ của anh, cũng không hề giấu giếm căn bệnh anh đang mang trên người. Còn Nga, cô lắng nghe bằng cả trái tim mình, Nga khát khao được ở bên xoa dịu những nhức nhối, chai sạn trong con người ấy.
Từ khi anh trở về xã hội, đều đặn tuần nào cũng viết thư cho Nga. Anh dặn dò Nga chăm chút sức khỏe, thương cô gầy yếu xanh xao, anh mong mỏi mỗi ngày Nga trở về để hai người đoàn tụ với nhau. Nga cười, anh còn gọi điện cho bố mẹ Nga, xin được tìm hiểu con gái ông bà. Không ngờ, chàng trai có vẻ ít nói, lầm lì ấy khi yêu lại mãnh liệt, quyết liệt như vậy. Nga từng hoài nghi, mơ hồ về tình cảm của mình, rằng vì thương anh bệnh tật nên nhận lời yêu, nhưng khi anh rời khỏi trung tâm, trở về cuộc sống đời thường, Nga vừa mừng cho anh, vừa nhận thấy trống vắng đến nao lòng. Nga đã tìm được cho mình câu trả lời. Nga biết, mình đã yêu người đàn ông ấy. Trái tim cô thêm một lần mở cửa, đón nhận một tấm chân tình thật sự, và vết thương năm xưa đã liền miệng. Nga không muốn nhắc nhiều tới niềm đau ấy. Cô muốn sống cho hôm nay và ngày mai, với một người đàn ông cô đủ tin tưởng để gửi gắm tất cả tin cậy và tình yêu.
Theo Pháp luật Đời sống