Có rất nhiều cô bé, cậu bé luôn tự hào mình là dân 9x. Tất nhiên phải là 9x “Pro”. Để xứng tầm “Pro”, 9x phải biết cắn kẹo, phải biết xài hàng hiệu, phải biết over night, phải có “hàng” ôm eo mỗi khi lượn phố...
Gần 2 giờ sáng, tôi đang ngủ mê mệt thì “chú dế” reo vang, điện thoại vào giờ này thường lành ít dữ nhiều, không thằng bạn đánh nhau thì cô bạn bị công an giữ xe. Thậm chí còn có ai đó đột ngột “khuất núi”... Sự việc không như tôi tưởng, đầu dây là giọng một đứa con nít, giới tính nữ. Nó nói giọng như thân lắm: “Hi, anh Dũng phải không? Ui không phải hả. Em xin lỗi nhé, làm anh mất ngủ rồi. Mà nghe giọng anh dễ thương ghê. Mai nếu có hứng, em xin đền anh ly cà phê”. Tiếng cười khúc khích rồi tiếng cúp máy đánh rụp. Lạ thật, đêm hôm khuya khoắt, không quen biết chỉ nhầm máy mà cũng mời cà phê, có lộn không đây?
Khoảng 14 giờ ngày hôm sau, số điện thoại đêm qua lại gọi tới. Chả biết nói gì, làm gì, tôi định bấm máy rồi lại thôi. Mấy lần như vậy, tôi mới bắt máy. Cô bé nói ngay: “Anh hơi bị kiêu đấy. Thế em lại thích. Giờ em đang cà phê 34 đường Điện Biên Phủ, nếu không bận anh qua đây nhé”. Tôi ậm ừ cho qua chuyện vì chả biết gặp nhau cô bé gọi mình bằng chú hay bác.
Khi biết tôi là kiến trúc sư, Hương nói: “Nhìn điệu bộ anh chắc toàn chúi đầu vào bản vẽ. Bỏ ít tiền đi chơi, em sẽ “giải ngố cho”. Trong vai một kẻ ham chơi, tôi cố sắm mấy bộ quần áo hoa hòe, hoa sói cho hợp cảnh. Tôi theo Hương gần 1 tuần (Hương bỏ học từ năm lớp 9). Hương giới thiệu tôi với bạn là “anh giai con bác”. Hương và mấy cô bạn khi ra đường đều trang điểm khá đậm, quần áo hàng hiệu cả “vé”, di động cỡ chục triệu đồng. Khi tôi tò mò chuyện tiêu xài của Hương thì bị gạt đi: “Anh quên chuyện tiền nong đi. Thích anh thì chơi chứ không xin tiền của anh. Thỉnh thoảng anh ngồi nghe em nói chuyện là được. Giờ chúng nó chó lắm, cấm đứa nào muốn nghe em nói. Con gái bọn em cứ chơi xả láng mà không cần có tiền. Trong nhóm có mấy thằng “nhà mặt phố, bố làm to”, chúng nó ném chục triệu một đêm không hề chớp mắt. Thằng bồ em bị bố mẹ bắt đi du học nước ngoài vẫn gửi tiền về cho em mỗi tháng gần 1.000 đô”.
Chơi phải... tới bến
Nhóm của Hương thường ngủ dậy 11 giờ trưa (trừ những đứa vẫn phải đi học), “ăn sáng” xong đi cà phê (cỡ New Windows, Ciao, Nắng Sài Gòn…), chơi tá lả hoặc buôn "dưa lê”, gần tối về trình diện "ông bà già”. Đêm lại vào các bar F1, F3, Hồ gươm xanh, Diamond... Nhảy nhót, cắn thuốc, uống rượu là thứ mà lũ Pro này thích nhất, sau đó là đua xe.
Một đêm nọ, khoảng 22 giờ 30, cả bọn tụ tập trên sàn nhảy của khách sạn D. ở gần cổng vườn bách thú. Trong ánh sáng lờ mờ và tiếng nhạc gầm rú như máy bay phản lực, tôi thấy hơn chục cô cậu, đa số tuổi trên dưới 20, cũng may mà có hai thằng kém tôi một hai tuổi nên tôi thấy yên tâm hơn. Cả lũ đang đứng ngồi lắc lư theo nhạc.
24 giờ, gần nửa lũ Pro phải về vì đã hết giờ “ôn bài ở nhà bạn”. Có mấy cô cậu nhanh chóng rút từ trong ba lô những chiếc áo đồng phục THPT mặc vào. Dũng cầm chai Black thứ 3 rót đều cho cả nhóm, nhìn tôi rồi nói: “Đẳng cấp “Pro” là vậy đó anh ạ. Mọi người gọi bọn em là nhóc, là chíp hôi. Thật buồn cười, hãy nói cho tôi biết ông tiêu tiền ở mức nào, tôi sẽ nói cho ông biết ông ở đẳng cấp nào. Bao nhiêu tuổi chẳng nói lên điều gì. Đã chơi là phải tới bến”. Tờ hoá đơn thanh toán hơn 6 triệu đồng làm tôi phát hoảng, ngược lại khổ chủ là Cường, nhà ở Bạch Mai vẫn cười thản nhiên.
Ra đến cổng, cả bọn rủ nhau đua xe tại Mỹ Đình, kẻ thắng cuộc là một tháng “ăn theo” không phải trả tiền. Lấy cớ đã say, tôi khước từ. Hai ngày sau, tôi gặp lại Hương. Cô bé kể cho tôi nghe cả bọn đi Hải Dương hai ngày. Tôi hỏi: “Bọn em còn ít tuổi, đi như thế bố mẹ không quản lý à?”. Hương trả lời: “Một số đã bỏ học, số còn lại cấm cũng không được, đi chơi về bị đánh là chuyện bình thường, quen rồi. Như thằng Cường đấy, bố mẹ đều là giám đốc, đi nước ngoài suốt, thấy nó bảo “đi học” tối ngày nên khen “thằng này thế mà ngoan”. Tối hôm đó Hương dẫn tôi đến nhà T10 khu Trung Hoà và bảo tôi đợi để lên gọi cô bạn (điện thoại tắt máy). Gần một giờ sau, hai cô bé mới xuống. Lúc này cả hai mặc rất “mát mẻ”, tôi ngạc nhiên hỏi: “Em lấy quần áo ở đâu mà thay?”. Cô bạn nhanh nhảu: “Bọn em thuê một căn hộ ở đây, 3 triệu một tháng, ai thích thì ở, có hôm trai gái cả chục đứa, rẻ hơn nhà nghỉ nhiều. Đêm nay em ngủ ở đây. Sao anh mắt tròn, mắt dẹt thế, 9x pro là phải biết... over night”(?!)
Pro hay điên rồ?
Chỉ vì ngộ nhận mình là đẳng cấp, là Pro mà không ít 9x rơi vào cảnh nghiện ngập, bỏ học (hoặc học không ra gì), cặp bồ bịch với những đại gia bằng tuổi bố mình để có tiền tiêu sài. Chính Hương từng nói với tôi: “Thực ra lần đầu tiên em điện thoại cho anh không phải là nhầm máy. Nhiều đêm, nhớ thuốc không ngủ được lại lấy điện thoại ra gọi cho các số đẹp. Thấy hay hay thì làm quen, anh là một trong số đó. Nhiều đứa 9x không quan trọng bồ trẻ hay già, đôi khi già thì càng tốt, quan trọng lại phải có bốn bánh, phải ăn nhà hàng sang trọng. Có đứa cũng chẳng cần tiền vì bố mẹ nó không thiếu. Còn chuyện nhà nghỉ ư? Mấy đứa dân chơi mà không biết nhà nghỉ từ năm lớp 10 hả anh”.
Tôi thấy thương cho Hương, cho những cô bạn của Hương mà tôi biết, họ đã đánh mất tuổi đẹp nhất của mình chỉ vì những danh hão. Mỗi lần nhìn Hương ăn mặc sành điệu như các quý bà, hút thuốc, uống rượu và văng tục... tôi lại tự hỏi: Đây là Pro ư? Là điên rồ có lẽ đúng hơn. Tôi thấy giận những người mang danh là bố mẹ của chúng. Không biết những khoản tiền họ kiếm được có bù đắp được sự mất mát to lớn mà con họ phải gánh chịu?
Một tháng sau, qua một người bạn, tôi được tin Hương cùng hai cô bạn bị một gã họ Sở lừa bán sang bên kia biên giới. Mọi cố gắng tìm kiếm của gia đình Hương và các cơ quan chức năng vẫn chưa có kết quả...
M.Tuấn
.
....Chia sẽ bài viết qua: