Đây có lẽ là tấn kịch mà sân khấu đời thường hay diễn.
Đứa trẻ khóc thét lên, bàn tay nhỏ xíu như muốn níu lấy cha nó. Cha nó, người đàn ông to lớn vạm vỡ, mặt đỏ gay kích động, vung tay lên từng hồi đánh một người đàn bà đang co rúm người lại vì đau đớn, sợ hãi. Người đàn bà này là mẹ của đứa trẻ.
Cà phê chiều thứ bảy
Tấn tuồng có lẽ quá bạo liệt, quá nhẫn tâm đối với cả diễn viên lẫn khán giả bất đắc dĩ. Ơn trời! Công an đã sớm hạ màn vở diễn. Đám đông giải tán, sân khấu hoang tàn, chỉ còn lại nơi góc kia tiếng nức nở, nghẹn ngào của đứa trẻ. Người lớn đã thắt một cái nút trong lòng em.
Một cái nút vĩnh viễn không bao giờ gỡ được.
Vĩnh viễn!
Rất nhiều người, trong đó có tôi, có một cái nút như thế trong lòng. Giấc mơ đã không còn đẹp, ác mộng đến từng đêm. Sự thơ ngây trong sáng bị phá nát, thay vào đó là sợ hãi, những di chứng tâm thần khốc liệt. Mảnh vải trắng loang lổ vệt màu đen, tuổi thơ bị giết chết trong cái nút thắt nghẹt thở.
Khi con bướm vỗ cánh ở Brazil thì sẽ gây nên một cơn lốc xoáy ở Texas. Ngay lúc này, tại đây, một tâm hồn trẻ thơ đang đổ vỡ, cuồng phong sẽ nổ ra ở đâu? Bão tố, sấm sét, động đất sẽ diễn ra nơi nào? Những ngày đẹp trời, ôi, những ngày đẹp trời không bao giờ đến!
Tất cả những tội phạm man rợ đều có chung một tuổi thơ bất hạnh, gia đình đầy rẫy bạo lực, những bài học đòn roi đúc kết rằng hãy làm đau kẻ khác để mình không đau.
Bạo lực như phương tiện để trốn chạy tiềm thức, trốn chạy sợ hãi, trốn chạy tuổi thơ bất hạnh... Có trốn chạy được không? Tội ác chỉ làm nảy sinh tội ác. Đau khổ chất chồng, nước mắt thế gian chứa đầy bốn bể.
Biết phải làm gì cho em đây, bé? Thứ tha cho người lớn, bao dung cho người lớn, em nhé! Họ không biết đến điều họ làm!
Mong Chúa hãy ở bên em, A men!
Ngoisao.net